Từ điển Webster’s New World định nghĩa sự kiên nhẫn là “sức chịu đựng” và “khả năng cho đến cuối cùng, tiếp tục, giữ nguyên.” Chúng tôi đã nghiên cứu chủ đề này trong hai bài học trước và sẽ kết thúc nghiên cứu của chúng ta ở bài học này. Thực sự thì chúng ta đang học về cái giá phải trả và phước hạnh liên quan đến khả năng chịu đựng.

Trong bài học trước – “Có Được Sự Bền Bỉ Nhờ Vào Sự Tập Trung”, tôi đã đưa ra hai đề xuất để luyện tập khả năng chịu đựng. Thứ nhất là kết ước hết lòng với Chúa Giê-xu. Trong Công-vụ, Ba-na-ba nói về “sự nhất quyết trong lòng” (11:23). Bạn quyết định rằng bạn sẽ gắn bó với Chúa dù bất cứ giá nào - dù có ai làm như vậy hay không. Nếu bạn bè của bạn không là như vậy, bạn vẫn cứ làm như vậy. Nếu gia đình bạn không làm như vậy, bạn vẫn cứ làm như vậy. Khi hoạn nạn đến, bạn cũng sẽ không bỏ cuộc. Đó là sự nhất quyết trong lòng.

Nguyên tắc thứ nhì của sự kiên nhẫn được nói đến trong Hê-bơ-rơ 11:27, nơi mà chúng ta thấy rằng Môi-se “đã lìa Ai Cập không sợ vua giận; vì ông kiên trì như thể thấy Đấng không thấy được”. Đức tin của Môi-se có liên hệ đến sự không thấy được. Nếu bạn và tôi càng đi tới, thế giới vô hình còn trở nên thật hơn chúng ta hơn so với thế giới hữu hình.

Nhiều năm trước đây ở Luân Đôn, con gái của một vị Mục sư người Thụy Điển sống với chúng tôi trong khoảng ba tháng để học tiếng Anh, và tôi là người dạy cho cô bé. Cô bé là một thiếu nữ xinh đẹp, tài năng với giọng hát đáng yêu. Cô bé có cha là mục sư của một hội thánh Ngũ Tuần lớn tại Thụy Điển, và cô đã lớn lên trong một môi trường Ngũ Tuần rất nghiêm khắc.

Khi cô bé lên mười bốn, cô được bạn bè ở trường nói về những sự vui thích ở nhà hát, chỗ khiêu vũ và những thứ như thế. Cô bé ngày càng trở nên thích thú hơn. Vì vậy, một ngày kia cô bé đến bố và nói: “Bố ơi, con muốn cảm ơn bố vì sự chăm sóc bố dành cho con, vì cách mà bố huấn luyện nuôi dưỡng con. Nhưng con muốn nói với bố rằng từ bây giờ con muốn đi theo một con đường khác. Con muốn tìm ra những gì mà thế giới này có thể cho chúng ta. Con đã được chúng bạn nói cho nghe về những điều đó, và con muốn tự mình tìm hiểu.” Và cha cô, một người cha rất khôn ngoan trả lời rằng: “Barbara à, mẹ và bố sẽ cầu nguyện cho con.” Người bố đã không la mắng. Ông cũng không nói điều đó là sai. Ông ấy nói: “Bố mẹ sẽ cầu nguyện.”

Đêm đó, cô con gái có một giấc mơ sống động nhất trong đời. Trong giấc mơ đó, cô đã nhìn thấy hai thành phố, đầu tiên là một thành phố lớn, hiện đại, xinh đẹp. Thành phố này tràn ngập ánh sáng rực rỡ và lấp lánh khắp nơi. Ở bên kia thung lũng, cũng có một thành phố khác nhưng với ánh sáng khác. Nó không rực rỡ, lấp lánh, nhưng ánh sáng đó rất ổn định và dịu nhẹ. Khi cô đang ngắm nhìn thành phố với ánh sáng lấp lánh đèn neon, một người đến tự giới thiệu mình với cô. Anh ta là một người biết tu dưỡng, có học thức và ăn mặc rất lịch sự. Anh ta nói: “Tôi muốn cho cô thấy xung quanh thành phố này.” Và cô bé đã đi với hắn.

Cô ấy đi cùng hắn ta, và hắn ngày càng trở nên xấu xí hơn. Chẳng bao lâu cô bé nhận ra đó chính là ma quỷ. Khi cô dừng lại trong sự hãi hùng, tất cả những ánh đèn trong thành phố này bắt đầu tắt dần tắt dần cho đến khi thành phố hoàn toàn bị bóng tối bao trùm. Cô quay sang nhìn qua thành phố kia, và nó vẫn sáng và rõ ràng như nó đã luôn luôn như vậy. Ngày hôm sau, cô bé đến gặp bố và nói: “Bố ơi, con sẽ đi đến nhà thờ với bố.” Cô là một cô bé khôn ngoan. Cô đã lắng nghe khi Chúa phán.

Thông thường, khi Lydia và tôi ở trong một thành phố lớn, hiện đại và chúng tôi nhìn thấy tất cả những ánh đèn, giao thông và sự phấn khích, sự hân hoan và niềm vui, chúng tôi hướng về nhau và nói: “Anh (em) có còn nhớ về giấc mơ của Barbara không?” Một đêm nào đó tất cả những ánh sáng này sẽ tắt đi. Đêm đó sẽ đến sớm thôi. Tất cả những ánh sáng đó rồi sẽ không còn nữa.

Trong II Cô-rinh-tô chương 4 Phao-lô viết:

Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sẽ đem lại cho chúng ta vinh quang cao trọng và vĩnh cửu, bởi chúng ta không chú tâm đến những điều thấy được, nhưng chú tâm đến những điều không thấy được. Vì những điều thấy được chỉ là tạm thời, còn những điều không thấy được là vĩnh cửu.” (câu 17-18).

Đó là những điều vĩnh cửu. Chúng không thay đổi. Chúng đang ở trong Lời Chúa.

Hãy cứ ở trong Lời Chúa. Đừng chỉ dành năm phút mỗi ngày để đọc Kinh Thánh. Hãy đọc Lời đó. Suy ngẫm Lời đó. Tin Lời đó. Sống trong Lời đó. Cầu xin Thánh Linh khiến Lời đó trở nên thực hữu trong đời sống bạn. Và Lời đó sẽ trở nên thực hữu với bạn đến nỗi sẽ không có gì trong thế giới này có thể cám dỗ bạn hoặc thu hút bạn khiến bạn bất trung với Đức Chúa Giê-xu Christ. Tôi tin vào việc vui hưởng cuộc sống trong thực tế và trong sự vui mừng. Tôi đã được chuyển ra khỏi chủ nghĩa duy luật mà tôi đã ở trong đó nhiều năm - nhưng tôi không muốn yêu thế gian, cũng như những thứ trong thế giới. Bởi vì “nếu ai yêu thế gian, thì sự kính mến Đức Chúa Cha không ở trong người ấy.” (I Giăng 2:15). Và tôi mắc nợ Chúa Cha mọi thứ. Tôi không muốn bất trung với Ngài. Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn và sự trân quý của tôi đối với Ngài. Ngài đã làm cho tôi trở thành con cái của Ngài và là một người thừa kế của Đấng Christ, và tôi muốn cho Ngài biết rằng tôi quý trọng sự tốt lành của Ngài. Tôi muốn giữ đôi mắt của mình tập chú vào những điều không nhìn thấy được.

Tôi là một người thực tế và sống một cuộc sống rất thiết thực. Tôi tin rằng mọi thứ phải có trật tự. Tôi hồi âm thư của tôi và trả các hóa đơn của tôi. Cả hai bàn chân của tôi đều nằm trên mặt đất, nhưng đôi mắt của tôi đang hướng về thế giới vô hình. Có một bức màn rất mỏng giữa chúng ta và cõi đời đời. Có một bài hát cổ với ca từ rất giản dị như sau: “Có những lúc trong tôi nhớ quê hương thiên thượng của mình.” Ồ, tôi thực sự giống như vậy. Tuy nhiên, tôi không phàn nàn về cuộc sống trên đất này. Đức Chúa Trời đã đối đãi tôi tốt hơn những gì tôi có thể hy vọng hay xứng đáng có được. Nhưng đừng bao giờ quên rằng có một thứ gì đó còn vượt hơn cả thời gian.

Một bài hát cũ khác có lời như thế này: “Thập giá ở trước mặt tôi, thế gian phía sau tôi rồi. Nếu không có ai đi cùng với tôi, tôi vẫn cứ tiến bước. Không bao giờ quay lại... Vì tôi đã quyết định theo Chúa Giê-xu.” Lần đầu tiên tôi nghe được lời bài hát đó là vào một đêm tháng 11 năm 1947 tại thành phố Giê-ru-sa-lem. Vợ chồng tôi cùng với đứa con gái tám tuổi vừa chạy trốn khỏi nhà chúng tôi trong đêm tối và trú ẩn trong tòa đại sứ Hoa Kỳ ở trung tâm Giê-ru-sa-lem. Chúng tôi không có thức ăn, không có nhà, không có gì cả. Chúng tôi đã ra đi lúc nửa đêm và bỏ lại tất cả mọi thứ. Khi tôi đang đi đến tòa đại sứ, tôi đã nghe được bài hát đó. Đây là lần đầu tiên tôi được nghe rằng: “Nếu không có ai đi cùng với tôi, tôi vẫn sẽ cứ tiến bước.”

Đừng Bỏ Cuộc

Tôi có hai cách để xây dựng sự kiên nhẫn nữa để chia sẻ với bạn. Điều đầu tiên là rất quan trọng những cũng rất đơn giản: khi bạn thất bại, đừng bỏ cuộc. Những người khác đã thất bại trước bạn - và tôi là một trong số họ. Một trong những mưu chước quỉ quyệt nhất của ma quỷ là thuyết phục bạn rằng bạn là một kẻ thất bại và bạn cũng có thể bỏ cuộc. Nó sẽ cố gắng nói với bạn rằng Đức Chúa Trời đã từ bỏ bạn. Đừng tin nó. Nó là kẻ nói dối.

Các bước của người thuộc về Đức Giê-hô-va được vững chãi, Ngài ưa thích đường lối người ấy. Dù người có vấp ngã cũng không nằm sải dài vì Đức Giê-hô-va đưa tay nâng đỡ người ấy.” (Thi thiên 37:23-24)

Bạn đã từng vấp ngã chưa? Hãy nhớ rằng bạn cũng sẽ không nằm sải dài vì Chúa sẽ đưa tay nâng đỡ bạn. Bạn có biết làm thế nào Đa-vít biết điều đó không? Bởi vì ông cũng đã từng vấp ngã. Thật khủng khiếp. Thật bi kịch. Ông đã phạm tội ngoại tình và bày mưu giết chết người mà ông đã nằm cùng vợ của người đó. Thế nhưng Đức Chúa Trời vẫn tha thứ và phục hồi ông. Có thể diễn giải lời Đa-vít nói như thế này: “Ngay cả khi bạn vấp ngã, thì cũng đừng bỏ cuộc. Đức Chúa Trời sẽ đỡ bạn dậy.”

Cũng có một người trong Tân Ước bị vấp ngã. Tên người đó là Phi-e-rơ. Chúa Jêsus đã nói hai câu này với Phi-e-rơ vì Ngài biết rằng ông sẽ chối không biết Ngài ba lần.

And the Lord said:

Hỡi Si-môn, Si-môn, nầy, Sa-tan đòi sàng sảy các con như lúa mì. Nhưng Ta đã cầu nguyện cho con để đức tin của con không bị thất bại...” (Lu-ca 22:31-32 NKJ)

Thật là những lời nói sâu sắc! Chúa Giê-xu không cầu nguyện để Phi-e-rơ không chối Ngài, Ngài cầu nguyện để đức tin của ông không bị thất bại. Nếu đức tin của Phi-e-rơ thất bại, thì chẳng có cách nào phục hồi lại được. Vì vậy, khi bạn vấp ngã, hãy đưa tay ra và để Chúa đỡ bạn dậy. Và đừng bỏ cuộc - bởi vì Ngài sẽ không từ bỏ bạn.

Cuối cùng, hãy nhớ đến giải thưởng. Không phải tất cả các vấn đề của cuộc sống được giải quyết ngay. Có những thứ chúng ta phải đợi. Chúng ta hãy cùng xem những lời Phao-lô viết cho Ti-mô-thê khi ông đang ở tù:

Ta đã chiến đấu trong một trận chiến anh dũng, đã hoàn tất cuộc chạy đua, đã giữ được đức tin.” (II Ti-mô-thê 4:7 NKJ)

Nếu bạn muốn giữ đức tin, bạn phải chiến đấu. Đức tin là một cuộc chiến. Bạn không thể thoát khỏi cuộc chiến mà có thể giữ được đức tin. Nếu bạn muốn hoàn tất cuộc đua của mình, bạn cũng cần phải chiến đấu. Phao-lô nói rằng: “Tôi đã thực hiện được cả ba. Tôi đã hoàn tất cuộc đua. Tôi đã chiến đấu anh dũng. Tôi đã giữ được đức tin.” Sau đó, ông nói: “Từ bây giờ, tôi đang chờ đợi phần thưởng.”

Từ nay mão triều thiên công chính đã dành sẵn cho ta; Chúa là thẩm phán công minh sẽ ban mão ấy cho ta trong Ngày đó...” (c.8 NKJ)

Phao-lô đã bị xử tội chết bởi một vị vua gian giác, bất chính, Hoàng đế Nero. Không có công lý trong phiên xử của ông, nhưng ông nói đó không phải là sự phán quyết cuối cùng. Ông nói rằng sẽ có một ngày phán xét khác. Sẽ có một phần thưởng. Và vị thẩm phán sẽ rất công minh. Vị thẩm phán đó chính là Chúa, và Ngài sẽ ban thưởng cho ông – mão triều thiên của người chiến thắng.

Trong nhiều năm của đời tôi, phần thưởng là một phần rất quan trọng trong những ngày tôi đi học. Và tôi đã được rất nhiều phần thưởng. Nhưng có một phần thưởng mà tôi phải có được, và phần thưởng đó chỉ dành cho những người giữ được đức tin, chiến đấu anh dũng, và kết thúc cuộc đua. Tôi tin rằng Phao-lô nói đúng vì ông đã thấy những thứ vượt thời gian. Ông nhìn vào cõi đời đời, và ông đã nhìn thấy phần thưởng lớn khi những huy chương vàng, bạc và đồng sẽ được trao. Và tôi nghĩ rằng một số người trong chúng ta sẽ khá ngạc nhiên với những ai nhận được huy chương vàng. Nó sẽ không phụ thuộc vào tốc độ mà phụ thuộc vào sự trung tín trong phần việc chúng ta phục vụ. Sự nhấn mạnh của Chúa ở đây là sự trung tín. Hãy nhớ lời của Chúa Giê-xu: “Hỡi đầy tớ ngay lành và trung tín kia, được lắm.” (Ma-thi-ơ 25:23).

Đối với nhiều người trong chúng ta, những ngày còn ở phía trước là những ngày thử thách sự kiên trì của chúng ta. Những ngày đó sẽ không dễ dàng đâu. Sự bắt bớ mà chúng ta chịu sẽ là phép thử một thứ trên tất cả những điều khác: sự trung tín – với Chúa và thân thể Đấng Christ. Tôi muốn được nhìn vào anh chị em của tôi và nói” Tôi đã giữ được đức tin. Tôi đã không thất tín. Tôi đã không phản bội anh chị em.” Tôi thực sự tin rằng sự thử nghiệm đang nằm phía trước chúng ta: sự thử nghiệm về tính cách và sự trung thành. Nếu bạn sẽ đứng vững trước thử thách, bạn sẽ đem vinh quang về cho Đức Chúa Trời, bạn sẽ giống như vàng đã được thử trong lửa.

1
Chia sẻ