Trong thư lần trước của tôi, với chủ đề “Tính Cách Đứng Vững Trước Thử Thách”, chúng ta đã bắt đầu khám phá bản chất của sự chịu đựng. Phao-lô (sách Rô-ma) và Gia- cơ đều cho thấy rằng sự chịu đựng thử thách giúp xây dựng tính cách của chúng ta. Nếu bạn kiên trì chịu đựng thử thách cho đến cuối cùng, chắc chắn rằng mỗi lĩnh vực trong tính cách của bạn đều sẽ dần được mài giũa và định hình. Thử thách sẽ làm cho bạn trở nên một Cơ-đốc nhân trọn vẹn và trưởng thành. Ít có lĩnh vực nào trong tính cách lại không được mài giũa và định hình qua những thử thách.

Trong thư lần trước, tôi cũng chỉ ra rằng những cuộc thử nghiệm có tác dụng nhiều nhất trong việc định hình tính cách của chúng ta thường xảy ra trong bối cảnh của những mối liên hệ gần gũi, mật thiết, gắn bó và cam kết. Khi bạn không ở trong một mối liên hệ gắn bó mật thiết với người khác, bạn có thể che giấu những khiếm khuyết trong tính cách của mình. Nhưng khi bạn đặt mình trong một mối liên hệ bình thường, mật thiết, gần gũi, một mối liên hệ có thể khiến bạn bị tổn thương, thì bạn buộc phải chọn một trong hai giải pháp, hoặc rút lui khỏi mối liên hệ đó, hoặc chấp nhận đối diện với chúng – những thử thách mà Đức Chúa Trời muốn bạn trải qua. Tôi tin rằng trong sự định hình nhân cách Cơ-đốc, không có thử nghiệm nào lớn hơn là sự thử nghiệm đến trong những mối tương giao thân mật và gần gũi.

Trong thư lần này, chúng ta hãy cùng bắt đầu bằng một câu kinh thánh nói về sự kiên trì chịu đựng trong chức vụ sứ đồ:

Những dấu hiệu của một sứ đồ thật đã được thể hiện giữa anh chị em với tất cả sự kiên trì, đó là những dấu kỳ, những phép lạ, và những việc quyền năng.” (2 Cô-rinh-tô 12:12)

Phao-lô cho rằng bằng chứng đầu tiên của chức sứ đồ không phải là phép lạ, mà là sự kiên trì. Sứ đồ thật là người sẽ tiếp tục kiên trì cho dù những người khác đã từ bỏ. Khi Phao-lô viết thư tín thứ hai cho Ti-mô-thê, ông viết trong bối cảnh những người đã từng trợ giúp ông đang dần thối lui và bỏ cuộc. Đây cũng là thư tín cuối cùng mà ông viết, có lẽ chỉ một thời gian ngắn trước khi ông bị một lính La Mã hành hình.

Con hãy cố gắng đến gặp ta cho sớm, vì Ðê-ma đã ham mến đời nầy, bỏ ta, và đi Thê-sa-lô-ni-ca rồi; Cơ-rết-xen đã đi Ga-la-ti, còn Tít đã đi Ðan-ma-ti-a. Chỉ còn Lu-ca ở với ta.” (2 Ti-mô-thê 4:9-11)

Ngay giây phút cuối cùng, những người đồng công đã từ bỏ Phao-lô một mình trong chốn tù ngục. Họ thiếu điều gì? Chính là sự kiên trì chịu đựng. Điều gì tạo nên dấu ấn đặc trưng nơi sứ đồ Phao-lô? Sự kiên trì chịu đựng. Điều đó đến trước cả phép lạ. Vài người có thể thi hành phép lạ, nhưng họ lại không thể kiên trì chịu đựng cho đến giây phút cuối cùng.

Không phải “Nếu”, mà là “Khi”

Chúng ta sẽ phải trải qua những cuộc thử nghiệm nào? Trong Ma-thi-ơ đoạn 13, Chúa Giê-xu kể câu chuyện dụ ngôn nổi tiếng về một người đi ra gieo giống. Chúa nói về các loại đất khác nhau, tượng trưng cho những đối tượng khác nhau khi họ nghe lời Chúa. Một số hạt giống rơi dọc đường và chúng sẽ không bao giờ được chôn xuống đất – chim trời bay đến và ăn hết những hạt giống này. Một số hạt giống thì rơi vào đất đá. Một số khác lại rơi vào giữa bụi gai. Rồi Ngài tiếp tục mô tả từng đối tượng nghe lời Chúa, tương ứng cho từng loại đất khác nhau. Những lời giảng của Ngài chẳng có gì sâu xa uyên thâm cả; chúng vô cùng đơn giản:

Khi một người nghe giảng đạo của Vương Quốc mà không hiểu, thì Ác Quỷ đến và cướp đi những gì đã gieo vào lòng người ấy. Ðó là hạt giống đã rơi dọc mặt đường. Còn hạt rơi nhằm đất đá chỉ về người khi nghe đạo liền vui mừng tiếp nhận, nhưng không có rễ trong lòng, vì chỉ tin hời hợt nhất thời; gặp khi khó khăn hoặc bách hại vì cớ đạo xảy ra, người ấy liền bỏ đạo.” (Ma-thi-ơ 13:19–21)

Hãy chú ý đến từ ngữ được dùng ở đây: khi. Chúa Giê-xu không nói rằng nếu khó khăn hoặc bắt bớ xảy ra – Ngài nói rằng khi khó khăn hoặc bắt bớ xảy ra. Chúng sẽ xảy ra.

Người như hạt giống rơi vào bụi gai là người nghe đạo, nhưng vì sự lo lắng về đời nầy và sự lừa dối của giàu sang đã làm cho nghẹt ngòi đạo, và người ấy trở nên không kết quả.” (Ma-thi-ơ 13:22)

Nói một cách đơn giản thì có hai loại thử thách: khi đời sống quá khó khăn, và khi đời sống quá dễ dàng – thử thách thứ nhất là sự bắt bớ bách hại; thử thách thứ hai là sự giàu có. Vài người không thể chịu đựng cơn bách hại. Một số người khác thì không chịu đựng nổi thử thách của sự thịnh vượng. Chúng ta cần phải vững vàng khi đối diện với cả hai.

Có người có thể chịu đựng được khi họ bị bắt bớ, bách hại, nhưng khi Đức Chúa Trời chúc phước cho họ - một căn nhà đẹp đẽ, hai chiếc xe ô-tô, có thể là cả du thuyền – họ trở nên đắm chìm vào những thứ thuộc về trần gian hơn là những thứ thuộc về vương quốc của Đức Chúa Trời.

Có người thì nhận lãnh lời Chúa với niềm vui. Họ thật là những con người phi thường. Họ bật lên mạnh mẽ ngay đêm đầu tiên sau khi được cứu, họ làm chứng cho Chúa, rồi họ nhận lãnh báp-têm trong Thánh Linh, họ nói tiếng mới và nói tiên tri. Họ “nóng lửa rơm”, (nóng cháy tức thời) như một cách nói để mô tả về những người này. Nhưng rồi ba tháng sau, bạn không biết là họ hiện đang ở đâu. Bởi vì khi sự chống đối và khó khăn ập đến, đức tin của họ liền héo tàn. Họ không có rễ trong lòng. Tôi gần như cảm thấy sợ hãi khi chứng kiến một Cơ-đốc nhân bắt đầu mọi thứ quá nhanh chóng. Tôi thà nhìn thấy họ có chút ít chật vật tranh chiến lúc khởi đầu còn hơn.

Khi tôi là mục sư tại một Hội Thánh ở Luân Đôn, làm cho một người được nhận lãnh báp-têm trong Thánh Linh là một sự đắc thắng. Và khi quan sát, tôi nhận thấy rằng cứ mười người được báp-têm trong Thánh Linh thì chỉ có một người đứng vững, chín người còn lại đều vấp ngã. Thời kỳ đó, những người mới tin phải đối diện với sự chống đối quá sức mạnh mẽ. Những ai phải đấu tranh cho đức tin của họ chính là những người bạn có thể tin tưởng. Đối với người phải đấu tranh cho đức tin của mình trong hành trình theo Chúa, họ đã vững vàng đi qua thử nghiệm và vẫn còn đứng vững cho đến ngày nay. Vậy nên, bạn hãy nhớ rằng, bạn sẽ bị thử nghiệm bằng những hoạn nạn và khó khăn, và bạn cũng sẽ bị thử nghiệm khi bạn thành công. Bạn phải vững vàng đi qua cả hai loại thử nghiệm này.

Hãy Bắt Đầu Một Cách Mạnh Mẽ

Đây là hai gợi ý từ Kinh thánh mà chúng ta có thể áp dụng để tìm được sự kiên trì chịu đựng trong thử thách. Thứ nhất, chúng ta phải kết ước với Chúa Giê-xu Christ – một kết ước trọn vẹn không dè giữ. Hãy xem xét những lời Ba-na-ba nói với một nhóm những người mới tin tại thành phố An-ti-ốt xứ Sy-ri-a.

Khi ông đến nơi và thấy ân sủng của Ðức Chúa Trời, ông vui mừng và khuyên mọi người hãy hết lòng (hãy xác quyết trong lòng) trung tín với Chúa.” (Công-vụ 11:23)

“Hết lòng” (hãy xác quyết trong lòng) chính là từ ngữ quan trọng trong câu Kinh Thánh này. Bạn quyết định sẽ đi theo Ngài – cho dù người khác có tiếp tục theo Ngài hay không. Nếu những người bạn của bạn không còn bước đi theo Ngài nữa, bạn vẫn sẽ tiếp tục. Nếu gia đình của bạn không còn bước đi theo Ngài nữa, bạn vẫn cứ tiếp tục. Đó chính là sự “hết lòng” (xác quyết trong lòng). Bạn sẽ tiếp tục bước đi với Chúa.

Trong Công-vụ 14:22, một lần nữa chúng ta thấy Ba-na-ba và Phao-lô khích lệ những người mới tin tại một thành phố khác cũng tên An-ti-ốt, An-ti-ốt xứ Pi-si-đi-a.

Nơi nào hai ông cũng làm vững mạnh linh hồn các môn đồ, khuyến khích họ kiên trì trong đức tin, và nói rằng, ‘Chúng ta phải chịu nhiều gian khổ mới có thể vào được vương quốc Ðức Chúa Trời.’” (Công-vụ 14:22)

Để vào được vương quốc Đức Chúa Trời, khó có con đường nào khác hơn là con đường đi qua sự khổ nạn. Bạn phải nhớ rõ rằng Kinh Thánh nói về vương quốc Đức Chúa Trời theo hai ý nghĩa: là vương quốc tương lai mà Chúa Giê-xu sẽ thiết lập, và vương quốc mà hiện nay chúng ta đang bước vào. Chúng ta hiện đang sống trong vương quốc đó – nhưng chúng ta phải đi qua rất nhiều hoạn nạn để có thể còn sống mà bước vào vương quốc. Rất có thể bạn phải chịu nhiều sức ép trong mọi mặt đời sống. Và có thể bạn sẽ hỏi rằng, “Tại sao việc này lại xảy đến cho tôi?” Câu trả lời là bởi vì Đức Chúa Trời đang chuẩn bị chính bạn cho vương quốc của Ngài.

Đôi khi tôi cho rằng chúng ta nợ người khác một lời cảnh báo khi họ đến với Chúa, rằng họ phải trải qua hoạn nạn và chống đối nếu họ muốn vào vương quốc Đức Chúa Trời. Theo tôi, thật không công bằng khi chúng ta nói với những người mới tin rằng mọi nan đề của họ sẽ được giải quyết khi họ đến với Chúa Giê-xu, bởi vì chắc chắn rằng hiếm khi sự việc xảy ra theo hướng đó. Thường thì khi bạn đến với Chúa, bạn sẽ đối diện với những nan đề mà bạn chưa từng biết tới trước đây.

Nguyên tắc thứ hai để đạt được sự kiên trì chịu đựng trong thử thách được tìm thấy tại một trong những phân đoạn kinh thánh mà tôi yêu thích: Hê-bơ-rơ 11:27. Môi-se lớn lên tại đất nước Ai Cập và ông được định sẽ trở thành người thừa kế ngai vàng, với tư cách là con trai của công chúa Pha-ra-ôn. Ông có mọi thứ mà thế gian này có thể ban tặng – học vấn, sự giàu sang, những đặc quyền đến từ địa vị xã hội. Ở tuổi bốn mươi, ông quay lưng lại với tất cả những điều đó, chạy trốn khỏi Ai Cập và trải qua bốn mươi năm chăn một bầy chiên nhỏ phía sau một sa mạc. Thật là một cuộc thử nghiệm lớn lao!

Bởi đức tin Môi-se rời Ai-cập mà không sợ cơn giận của vua, vì ông kiên trì như thể đã thấy Ðấng không thể thấy được.” (Hê-bơ-rơ 11:27)

Trong câu Kinh thánh ngắn ngủi này, chúng ta khám phá ra bản chất của sự kiên trì chịu đựng trong thử thách: đó là bởi vì nhìn thấy Đấng không thể thấy được. Bằng cách nào bạn có thể nhìn thấy những điều vô hình? Điều gì giúp bạn nhìn được? Câu trả lời chính là đức tin. Đức tin liên quan đến những gì bạn không thể nhìn thấy. Đức tin là bằng cớ chắc chắn liên quan đến những điều mắt thường không thể thấy được. Nếu bạn và tôi cứ kiên định vững vàng cho đến cuối cùng, thế giới mà chúng ta không thể nhìn thấy sẽ trở nên chân thật hơn cả thế giới mà chúng ta đang thấy.

Trong thư tiếp theo, tôi sẽ đúc kết bài học của chúng ta về sự kiên trì chịu đựng trong thử thách. Trước lúc đó, hãy kết thúc bài học hôm nay bằng phân đoạn Kinh thánh trong sách 2 Cô-rinh-tô.

Chúa là Ðức Thánh Linh; nơi nào có Ðức Thánh Linh của Chúa, nơi đó có tự do. Tất cả chúng ta để mặt không màn che ngắm xem vinh hiển của Chúa như thể được phản chiếu qua một tấm gương, và nhờ Chúa là Ðức Thánh Linh, chúng ta đang được biến đổi dần để trở nên giống như hình ảnh của Ngài, từ mức độ vinh hiển bình thường đến mức độ cực kỳ vinh hiển.” (2 Cô-rinh-tô 3:17–18)

Trong hai câu cuối của đoạn tiếp theo, trở lại cùng chủ đề này, Phao-lô nói rằng, “Vì hoạn nạn tạm và nhẹ của chúng ta hiện nay . . .” Khi bạn nghiêm túc xem xét những gì mà Phao-lô đã trải qua, những từ ngữ này sẽ khiến bạn phải dừng lại trước khi tiếp tục phàn nàn về những khổ sở mà bạn đang trải qua. Phao-lô bị đánh bốn lần, bị ném đá một lần, chìm tàu hai lần, bị bỏ rơi cho đến chết. Ông chịu đói, chịu khát, thiếu mặc, chịu nguy khốn, và rồi ông nói rằng:

Vì hoạn nạn tạm và nhẹ của chúng ta hiện nay sẽ đem lại cho chúng ta vinh hiển đời đời vô lượng vô biên, bởi chúng ta không nhìn chăm vào những gì thấy được, nhưng vào những gì không thấy được, vì những gì thấy được chỉ là tạm thời, còn những gì không thấy được mới là đời đời bất diệt.” (2 Cô-rinh-tô 4:17–18)

“Tấm gương” trong đoạn 3 chính là lời Chúa. Kinh Thánh nói rằng khi chúng ta soi mình trong tấm gương của lời Chúa, Đức Thánh Linh bày tỏ cho chúng ta vinh hiển của Ngài, và chúng ta được dần biến đổi để trở nên giống như những gì chúng ta nhìn thấy. Bạn thấy Đấng vô hình qua tấm gương của lời Ngài. Lời Chúa chính là tấm gương bày tỏ cho chúng ta về Đấng vô hình. Bạn càng nhìn vào tấm gương đó, Đức Thánh Linh càng hành động một cách hiệu quả bên trong bạn, bày tỏ vinh hiển của Đức Chúa Trời và biến đổi bạn trở nên giống như những gì bạn đã nhìn thấy. Phỏng theo “Sự kiên trì chịu đựng” (4053).

2
Chia sẻ