Đức Chúa Trời đã mở đường để chúng ta được giải thoát khỏi sự trói buộc của vương quốc bóng tối và trở thành những người thừa kế của vương quốc ánh sáng phải không? Vâng, Ngài đã làm như vậy. Con đường mà Đức Chúa Trời đã mở cho chúng ta là qua sự chết của Chúa Giê-xu Christ thay cho chúng ta. Trên thập tự giá, Chúa Giê-xu đã nhận lấy sự rủa sả trên chính mình Ngài vì cớ sự bất tuân của chúng ta, do đó, chúng ta có thể bước vào những phước lành mà Chúa Giê- xu có được nhờ sự vâng phục của Ngài. Những phước lành này trải rộng trên khắp lãnh thổ của vương quốc ánh sáng. Cả lời rủa sả và phước hạnh đều được tìm thấy trong ba lĩnh vực chính của đời sống chúng ta: thuộc linh, thuộc thể và vật chất.

Những Phúc Lợi Về Phương Diện Thuộc Linh

Những sự rủa sả thuộc linh mà Chúa Giê-xu đã giải cứu chúng ta là gì? cũng như, phước lành thuộc linh mà Đấng Christ đã sẵn ban cho chúng ta là gì?

Trước tiên, chúng ta hãy nhìn vào những nguyên nhân cơ bản đem lại những phước hạnh cũng như những nguyên nhân dẫn đến sự rủa sả.

Nếu ngươi nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi cách trung thành, cẩn thận làm theo mọi điều răn của Ngài, mà ta truyền cho ngươi ngày nay, thì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ ban cho ngươi sự trổi hơn mọi dân trên đất. Nếu ngươi nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, nầy là mọi phước lành sẽ giáng xuống trên mình ngươi.” (Phục Truyền 28:1–2)

Tiếp theo, Môi-se nói đến nguyên nhân dẫn đến sự rủa sả.

Nhưng nếu ngươi không nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, không cẩn thận làm theo các điều răn và luật pháp của Ngài mà ta truyền cho ngươi ngày nay, thì nầy là mọi sự rủa sả sẽ giáng xuống trên mình ngươi và theo kịp ngươi.” (Câu 15)

Điều vô cùng quan trọng là chúng ta phải hiểu được sự khác biệt mang tính quyết định giữa việc nhận lãnh phước lành và nhận lãnh sự rủa sả. Sự phân biệt này được tóm tắt trong một đoạn ngắn nhưng nó vô cùng quan trọng: “Lắng nghe tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.

Cả định mệnh của chúng ta liên quan phước hạnh hay rủa sả được giải quyết bằng tiếng phán mà chúng ta lắng nghe. Lắng nghe tiếng của Chúa và tuân theo những gì Ngài phán sẽ mang lại phước lành. Nhưng không nghe tiếng của Chúa sẽ mang lại nhiều rủa sả. Tất nhiên, không chỉ lắng nghe tiếng của Chúa, mà chúng ta cũng cần vâng theo những gì Ngài phán. Ngược lại, không thể nào vâng theo những gì Chúa phán, trừ phi chúng ta nghe tiếng Ngài, vì lời phán của Ngài cho chúng ta biết Ngài đòi hỏi chúng ta phải làm gì.

Nguy cơ thuộc linh lớn mà các tín hữu phải đối mặt là trở nên không nhạy bén với tiếng phán của Chúa. Nhiều người có thể tiếp tục các hoạt động và các công tác tôn giáo của họ, theo thói quen và hình thức (lối sống mà họ đã xây dựng) nhưng không có ý thức liên tục và liên tục về tiếng phán của Chúa. Qua mọi luật định, điều mà Chúa đòi hỏi đối với dân của Ngài là chúng ta phải lắng nghe tiếng của Ngài.

Kinh Thánh chép

Mạng lệnh này được chính Chúa bày tỏ rõ trong Giê-rê-mi 7:22-23. Trong những câu này, Chúa giải thích những gì Ngài thực sự đòi hỏi nơi dân Y-sơ-ra-ên.

Vì khi ta đem tổ phụ các ngươi ra khỏi đất Ê-díp-tô, ta chẳng hề phán, và chẳng hề truyền mạng lịnh gì về của lễ thiêu và các của lễ. 23Nhưng, nầy là mạng lịnh mà ta đã truyền cho họ: Hãy nghe tiếng ta, thì ta sẽ làm Đức Chúa Trời các ngươi, các ngươi sẽ làm dân ta...

Chú ý mạng lệnh đơn giản để Chúa trở thành Đức Chúa Trời của chúng ta và chúng ta là dân sự của Ngài là: “Hãy nghe tiếng ta, thì ta sẽ làm Đức Chúa Trời các ngươi,”

Có thể bạn nghĩ rằng Kinh Thánh Tân ước sẽ nói khác đi, nhưng điều đó không đúng. Nguyên tắc chính xác là như nhau. Chúa Giê-xu tóm tắt lại duy nhất trong câu “chiên Ta nghe tiếng Ta, Ta biết nó và nó theo Ta.`” (Giăng 10:27)

Dấu hiệu mà chúng ta thực sự thuộc về Chúa Giê-xu không phải là chúng ta thực hành những mẫu mực về đời sống và thờ phượng nào đó, nhưng chúng ta nghe tiếng của Ngài - và, nghe tiếng Ngài là để chúng ta bước theo Ngài. Con đường đơn giản để bước vào những phước lành của Đức Chúa Trời là lắng nghe và vâng theo tiếng phán của Ngài. Hậu quả không thể tránh khỏi của việc không lắng nghe và làm theo tiếng phán của Chúa là rủa sả.

Bây giờ tôi sẽ trình bày ngắn gọn cho bạn những lời rủa sả trong lãnh vực thuộc linh (bên trong) của chính con người của chúng ta là hậu quả của việc không vâng lời Đức Chúa Trời. Những điều này được liệt kê bởi Môi-se trong Phục truyền 28.

  • Câu 20, Môi-se nói rằng phải hoảng sợ, bị đe doạ, trong mọi công việc tay anh (em) làm
  • Câu 28, anh (em) bị điên khùng, mù loà, loạn trí.
  • Câu 34, Anh (em) sẽ ra điên khùng vì cảnh tượng mắt anh (em) chứng kiến.
  • Câu 65, lòng anh (em) xao xuyến, tâm hồn kiệt quệ.

Đây là những hậu quả thuộc linh mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống của nhiều người trên thế giới ngày nay: hoang mang, căng thẳng, bị đau khổ và khốn đốn từ bên trong.

Vậy đâu là những phước hạnh thuộc linh là kết quả của sự vâng lời? đương nhiên, có vô số phước hạnh. Nhưng tôi tin rằng chúng có thể được tóm tắt trong hai từ ngữ ngắn gọn và tốt đẹp đó là: bình an.

Khi Ê-sai viết về sự trao đổi xảy ra khi Chúa Giê-xu chết trên thập tự giá, ông nói điều này: “bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an.” (Ê-sai 53:5) Chúa Giê-xu chịu đựng sự phán xét và hình phạt do tội lỗi và sự bất tuân của chúng ta để chúng ta có thể hòa giải với Đức Chúa Trời. Nhờ việc hòa giải với Đức Chúa Trời, chúng ta có thể giải thoát khỏi đau khổ, bệnh tật, lo lắng và thất vọng. Chúng ta nhận được sự bình an thật, tâm hồn bình an.

Chúng ta hãy xem hai câu Kinh thánh Tân ước khác nói về sự bình an này.

Vậy chúng ta đã được xưng công bình bởi đức tin, thì được hòa thuận với Đức Chúa Trời, bởi Đức Chúa Giê-xu Christ chúng ta. (Rô-ma 5:1)
Sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá mọi sự hiểu biết, sẽ giữ gìn lòng và ý tưởnganh em trong Đức Chúa Giê-xu Christ. ''(Phi-líp 4:7)

Những từ ngữ ấy thật tuyệt vời! Chúng ta không còn mắc tội nữa. Chúng ta không còn sợ rằng bằng cách nào đó mình không vừa lòng Đức Chúa Trời. Chúng ta có sự bình an với Đức Chúa Trời. Những từ ngữ tuyệt vời trong Phi-líp 4 mô tả những kết quả mà chúng ta trải nghiệm được từ bên trong chúng ta. Sự bình an của Chúa sẽ bảo vệ tấm lòng và tâm trí của chúng ta trong nền văn đương thời của chúng ta.

Thực ra, trong tiếng Hê bơ rơ, từ bình an mang ý nghĩa không chỉ là sự vắng mặt của xung đột. Nó có nghĩa là sự đầy trọn và viên mãn. Loại bình an này bắt đầu bên trong 4 con người.

Những Phúc Lợi về Phương Diện Thuộc Thể

Chúng ta hãy trở lại Phục truyền đoạn 28 để xem tất cả lời rủa sả do không nghe và không vâng theo lời phán của Chúa. Chúng thật sự rất nhiều. Khi bạn đọc những lời này, hãy ghi nhớ rằng tất cả những căn bệnh quáy ác tính được tuyên bố ở đây là những lời nguyền rủa, không thuộc về dân sự được cứu chuộc của Đức Chúa Trời.

Dịch bệnh bám đuổi theo anh em (v. 21); bệnh lao phổi, bệnh sốt và bệnh phù (v. 22); bệnh ung nhọt, bệnh bướu, ghẻ chốc (v. 27); bệnh mù lòa (v. 28); thứ ung nhọt ở đầu gối và chân rồi lan tư bàn chân đến đỉnh đầu. (v. 35).

Nhiều người trong chúng ta là Cơ-đốc nhân phải chịu rủa sả kéo dài trong khi chúng ta nên được hưởng phước hạnh. Tại sao? Có lẽ vì hai lý do chính: bởi vì chúng ta không biết rằng đó là những lời rủa sả hoặc bởi vì chúng ta không nhận ra rằng Chúa Giê-xu đã giải cứu chúng ta khỏi những sự rủa sả để chúng ta thừa hưởng các phước hạnh. Xin hãy đọc câu 59 của Phục Truyền 28 và kiểm tra xem bạn có đang sống trong rủa sả hay hưởng phước hạnh.

thì Đức Giê-hô-va sẽ giáng trên anh em và dòng dõi anh em những tai ương lạ thường, những tai ương nặng nề và dai dẳng, những dịch bệnh hiểm nghèo và dai dẳng.

Một Hình Ảnh Sinh Động

Tiên tri Ê-sai cho chúng ta thấy một bức tranh vô cùng sống động về hậu quả của việc bất tuân và nổi loạn. Ông tuyên bố cùng Y-sơ-ra-ên, ông cho biết hậu quả về tình trạng bệnh tật khắp thân thể của họ bắt nguồn từ sự bất tuân của họ:

Các ngươi sao còn cứ bạn-nghịch, để lại bị đánh nữa? Đầu đều đau-đớn cả, lòng đều mòn-mỏi cả. Từ bàn chân cho đến đỉnh đầu, chẳng có chỗ nào lành: rặt những vết thương, vít sưng cùng lằn mới, chưa rịt, chưa quấn, cũng chưa bôi dầu cho êm. (Ê-sai 1:5–6)

Phân đoạn Kinh Thánh này là một hình ảnh ẩn dụ về những hậu quả của sự bất tuân. Tuy nhiên, vào một ngày nọ khi tôi đọc phần Kinh Thánh này, Chúa Thánh Linh cho tôi thấy một điều tuyệt diệu và đẹp đẽ. Tôi nhận ra rằng Chúa Giê-xu đã gánh lấy tất cả những lời rủa sả đó trên chính mình Ngài vì Ngài đã trở thành người thay thế chúng ta. Những câu này không chỉ là hình ảnh ẩn dụ về tình trạng của người Do Thái do hậu quả của sự bất tuân của họ. Chúng cũng là một hình ảnh chân thật về Chúa Giê-xu khi Ngài bị treo trên cây thập tự.

Chúa Giê-xu đã bị các tên lính La-mã đánh đập, với 9 chiếc còng sắt nhọn kinh khiếp. Đầu của Ngài bị chấn thương: những chiếc gai đâm trên đầu Ngài. Cả trái tim của Ngài cũng bị thương. Tôi tin rằng Chúa Giê-xu chết vì vỡ tim. Phân đoạn Kinh Thánh này là một bản mô tả chính xác về Chúa Giê-xu khi Ngài bị treo trên cây thập tự. Tại sao Ngài làm điều đó? Để chuộc chúng ta khỏi sự rủa bằng cách trở nên sự rủa sả vì chúng ta. Tất cả những sự rủa sả về thể xác do sự bất tuân của chúng ta chống lại Đức Chúa Trời đã đến trên Chúa Giê-xu khi Ngài bị treo trên cây thập tự.

Hãy xem qua phước hạnh về phương diện thuộc thể mà Chúa Giê-xu đã trả giá cho chúng ta. Chúng ta sẽ xem lại nhưng trước tiên hãy lật ra trong Ê-sai 53:4-5:

Thật, chính người (Chúa Giê-xu) đã mang những bệnh tật của chúng ta và gánh những đau khổ của chúng ta. Nhưng chúng ta lại tưởng Người (Chúa Giê-xu) bị Đức Chúa Trời đánh, phạt và bị khổ sở. Chính người (Chúa Giê-xu) bị đâm vì sự vi phạm của chúng ta, bị chà đạp vì sự gian ác của chúng ta. Hình phạt người (Chúa Giê-xu) chịu để chúng ta được bình an, vết thương người (Chúa Giê-xu) mang để chúng ta được chữa lành.

Chúa Giê-xu đã nhận lãnh tất cả hậu quả của sự bất tuân của chúng ta để đổi lại chúng ta được nhận lãnh sự chữa lành. Chúng ta thấy được điều này trong phần cuối của câu 5, “vết thương người (Chúa Giê-xu) mang để chúng ta được chữa lành.” Theo nguyên văn nghĩa đen trong tiếng Hê-bơ-rơ là: “Bởi lằn roi Ngài chịu đem lại sự chữa lành cho chúng ta.” Hay chúng ta có thể nói, “bởi lằn roi Ngài chịu, sự chữa lành là điều thuộc về chúng ta.” Sự chữa lành trở thành cơ nghiệp của chúng ta qua những thương tích Chúa Giê-xu chịu trong thân thể Ngài.

Phần tiếp theo của phân đoạn này được trích dẫn trong Tân Ước trong Phúc Âm theo Ma-thi-ơ, mô tả công tác của Chúa Giê-xu trong việc chữa lành người bệnh và đuổi các quỷ. Đây là những gì Lời Kinh Thánh nói:

Đến chiều, người ta đem cho Đức Chúa Giê-xu nhiều kẻ bị quỉ ám, Ngài lấy lời nói mà đuổi quỉ ra; cũng chữa được hết thảy những người bịnh, vậy cho được ứng nghiệm lời của Đấng tiên tri Ê-sai đã nói rằng: Chính Ngài đã lấy tật nguyền của chúng ta, và gánh bịnh hoạn của chúng ta. (Ma-thi-ơ 8:16–17)

Ma-thi-ơ không nghi ngờ ai khác được nhắc đến trong Ê-sai 53. Ông đề cập đến Chúa Giê-xu. Cũng hãy lưu ý rằng Ma-thi-ơ (ông là người Do Thái và ông hiểu tiếng Hê-bơ- rơ), không nghi ngờ gì việc áp dụng những câu trong Êsai 53 cho phần thuộc thể. Đó là sự chữa lành thể lý cho người bệnh, đó là sự ứng nghiệm của lời tiên tri trong Êsai.

Hãy để ý những gì Chúa Giê-xu trả lời những kẻ chỉ trích Ngài về việc chữa lành cho một người đàn ông trong ngày Sa-bát:

Nếu người nam phải chịu cắt bì trong ngày sa-bát để khỏi phạm luật Môi-se, thì sao các ngươi lại nổi giận khi Ta chữa lành cả thân thể cho một người trong ngày sa-bát? (Giăng 7:23)

Chúa Giê-xu làm cho con người được lành toàn vẹn. Mọi lĩnh vực trong đời sống con người và trong nhân cách con người có thể được chữa lành qua Chúa Giê-xu.

Cũng hãy để ý điều Phi-e-rơ nói sau khi người què tại Cửa Đẹp được chữa lành trong Công vụ 3:16. Đây là cách ông giải thích về sự chữa lành đó:

Chính đức tin trong danh Ngài đã làm cho người mà anh em thấy và biết đây được vững mạnh. Chính danh Ngài và đức tin nơi Ngài đã khiến người nầy hoàn toàn khỏe mạnh như tất cả anh em đã thấy.

Kết quả là gì? “Hoàn toàn khỏe mạnh.” Chúa Giê-xu phán rằng: “Ta đã làm cho con người hoàn toàn khỏe mạnh.” Đó là sự biểu lộ bên ngoài thân thể vật lý của sự cứu chuộc được cung ứng cho chúng ta trong Chúa Giê-xu. Chúng ta rất biết ơn về công tác của các bác sĩ, các nhà tâm lý học và những người khác nữa. Nhưng chỉ có một Đấng trong toàn vũ trụ có thể nói, “Ta làm cho một người được hoàn toàn khỏe mạnh! Ta có thể giải quyết mọi vấn đề: tâm linh, tinh thần, tình cảm, thể xác.” Đấng đó là Ai? Là Chúa Giê-xu Christ.

Khi chúng ta đến với Chúa Giê-xu bởi đức tin dựa cậy nương nơi sự cứu chuộc của Ngài, thì cùng những kết quả đã xảy ra và được ghi lại trong Tân ước cũng sẵn ban cho bạn và tôi ngày hôm nay qua đức tin nơi Chúa Giê-xu.

Những Phúc Lợi Về Vật Chất

Bây giờ chúng ta sẽ xem xét các phước hạnh và những lời rủa sả đặc biệt trong lĩnh vực vật chất. Trước hết, chúng ta xem các phước hạnh vật chất hứa qua sự vâng phục-và chúng rất nhiều. (Tôi không thể nào liệt kê hết được trong bài giảng ngắn gọn này) Đây là những gì mà Môi-se nói trong Phục truyền 28:

  • Được phước trong thành cũng như ngoài đồng ruộng. (câu 3)
  • Bông trái của thân thể anhem, hoa quả của đất đai anh em, bầy con của đàn gia súc, và cả chiên con lẫn bò con điều sẽ được ban phước. (câu 4)
  • Cái giỏ và thùng nhồi bột của anh em đều sẽ được ban phước. (câu 5)
  • Đức Giê-hô-va sẽ truyền cho phước lành đến với anh em trong kho lúa và trong mọi công việc của tay anh em. (câu 8)
  • Anh em sẽ được thịn vượng, bông trái của thân thể anh em, bầy con của đàn gia súc, hoa quả của đất ruộng anh em sẽ được dồn dào trong xứ mà Ngài sẽ ban cho anh em. (câu 11)

Cụm từ “Đức Giê-hô-va sẽ làm cho cho anh chị em giàu có thịnh vượng” mô tả một phước hạnh là kết quả của việc nghe và vâng theo tiếng phán của Chúa. Môi-se quay trở lại đề tài này trong Phục truyền 29:9:

Vậy anh emphải tuân giữ và thực hành những lời giao ước nầy để anh em được thành công trong mọi việc anh em làm.

Vâng giữ những lời hứa giao ước của Đức Chúa Trời khiến chúng ta thành công trong mọi việc chúng ta làm. Khi làm như vậy không chừa bất cứ chổ nào cho sự thất bại hay thất vọng trong bất kỳ lĩnh vực nào trong cuộc sống của chúng ta. Đây là những phước hạnh được hứa ban cho người vâng lời.

Bây giờ chúng ta hãy xem những lời rủa sả về vật chất cho kẻ bất tuân. Trở lại Phục truyền 28:29:

Anh (em) sẽ mò mẫm giữa trưa, như người mù mò mẫm trong bóng tối, và sẽ không thấy đường mà đi, và anh (em) sẽ không được thịnh vượng trong mọi đường lối mình.

Sự thịnh vượng dư dật là một phước hạnh, thì ở đây không được thịnh vượng trong mọi đường lối mình là một sự rủa sả. Môi-se nói rõ ràng và cụ thể hơn trong Phục truyền 28:47-48. Ở đây, phước lành và lời rủa sả được đặt trực tiếp bên cạnh nhau.

Vì anh chị em không phục vụ CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em cách vui vẻ thỏa lòng trong khi Ngài cho anh chị em thịnh vượng, nên anh chị em sẽ phục vụ quân thù do CHÚA sẽ sai đến đánh anh chị em. Anh chị em sẽ bị đói khát, trần truồng và thiếu thốn đủ điều. Ngài sẽ lấy ách sắt tròng vào cổ anh chị em cho đến khi anh chị em bị diệt hết.

Bạn không thể có hai hình ảnh minh hoạ rõ ràng hơn trong hai câu đó. Kết quả của sự vâng lời: sự dư dật trong mọi sự, phục vụ Đức Chúa Trời với niềm vui và lòng vui mừng. Kết quả của sự bất tuân: phục vụ kẻ thù trong đói, khát, trong trần truồng, và thiếu thốn mọi thứ.

Khi tôi đang suy gẫm những lời đó vào một ngày nọ, tôi thấy đây là hình ảnh về sự nghèo đói tuyệt đối. Một người đói, không có gì để ăn; khát, không có gì để uống; trần truồng, không có quần áo mặc; và thiếu tất cả mọi thứ. Người đó đang trong tình trạng đói nghèo cùng cực. Không thể hình dung được sự nghèo đói nào lớn hơn: đói, khát, trần truồng, và thiếu thốn mọi thứ. Sự thật quan trọng chúng ta cần biết là đói nghèo là một sự rủa sả. Nó không thuộc về dân của Đức Chúa Trời. Một ngày nọ khi tôi nhìn thấy điều này cách rõ ràng, niềm vui và sự phóng thích lạ lùng đã đến với tâm hồn tôi. Sự nghèo đói không dành cho con cái Đức Chúa Trời. Nghòe đói không dành cho dân sự được cứu chuộc của Đức Chúa Trời. Thay vào đó, ý muốn Ngài là sự dư dật để chúng ta có thể phục vụ Ngài bằng niềm vui và lòng hân hoan.

Một lần nọ, khi tôi giảng cho một hội thánh ở Tân Tây Lan, Đức Thánh Linh cùng lúc cho tôi thấy một điều trong tâm linh tôi và điều đó vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi cho đến hôm nay. Đức Thánh Linh cho tôi thấy Chúa Giê-xu trên thập giá. Ngài đói, Ngài khát, Ngài trần truồng, Ngài thiếu thốn mọi thứ. Tại sao? Phải như vậy vì Ngài đã gánh chịu sự rủa sả về nghèo đói cho chúng ta. Ngài đã thật sự mang lấy sự rủa sả về nghèo đói này một lần đủ cả. Vì sao? để bạn và tôi, những người được cứu chuộc qua Huyết Chúa Giê-xu, không còn phải chịu cái ách bằng sắt đó – không còn chịu sự rủa sả đó.

Sự Trao Đổi Thiên Thượng

Nghèo đói không phải là một phước hạnh đến từ đời sống vâng lời, nhưng nó là hậu quả của sự bất tuân. Cảm tạ Chúa, mặc dù tất cả chúng ta đã bất tuân, nhưng Chúa Giê-xu đã gánh lấy tội lỗi của tất cả chúng ta trên chính mình Ngài. Sự nổi loạn của chúng ta và tất cả những hậu quả xấu xa kèm theo, kể cả nghèo đói, đã được chất trên Chúa Giê-xu khi Ngài bị treo trên cây thập tự.

Sự trao đổi này được tóm tắt rõ ràng trong Tân Ước. Trong 2 Cô-rinh-tô, chúng ta có hai khía cạnh của sự trao đổi trong lĩnh vực vật chất. Phao-lô nói:

Vì anh em biết ân điển của Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-xu Cơ Đốc, Ngài vốn giàu, nhưng đã trở nên nghèo vì anh em, để bởi sự nghèo khó của Ngài, anh em trở nên giàu có. (2 Cô-rinh-tô 8:9)
Đức Chúa Trời có quyền ban cho anh em ân điển sung mãn, để đáp ứng mọi nhu cầu của anh em, lại còn có dư dật để làm mọi việc lành. (2 Cô-rinh-tô 9:8)

Sự Trao đổi ở đó là gì? Chúa Giê-xu đã gánh lấy sự nghèo khó của chúng ta trên cây thập tự để chúng ta có thể nhận lãnh được sự giàu có của Ngài và sự dư dật của Ngài. Đó là nhờ ân điển. Ân điển chỉ đến qua Đức Chúa Giê-xu Christ. Ân điển không thể có được nhờ bất cứ công trạng nào. Ân điển chỉ nhận được bởi đức tin.

Trong nguyên ngữ tiếng Hy Lạp, câu kinh thánh 2 Cô-rinh-tô 9:8 thật lạ lùng. Từ sung mãn được dùng hai lần, và từ ngữ mọi (tất cả) được dùng năm lần! Đây là điều mà Chúa Giê-xu đã làm cho chúng ta. Ngài trở nên nghèo đói cùng cực để chúng ta thừa hưởng phước hạnh.

Phước hạnh tam diện mà Chúa Giê-xu dành cho chúng ta là – thuộc linh, thuộc thể và vật chất - được tóm tắt trong nhưng câu kinh thánh tuyệt vời này, trong thư tín thứ ba của Giăng, câu 2:

Thưa anh quí mến, tôi cầu nguyện cho anh được thịnh vượng mọi mặt, được khỏe mạnh phần xác, cũng như được thịnh vượng về phần hồn.

Đó là ý muốn của Đức Chúa Trời. Đó là cơ nghiệp của bạn với tư cách là tín hữu trong Chúa Giê-xu Christ.

8
Chia sẻ