Bạn Phải Có Hy Vọng

Teaching Legacy Letter
*First Published: 2005
*Last Updated: tháng 1 năm 2026
10 min read
Trong những năm 1950 (thời điểm khá sớm trong chức vụ của tôi), tôi là mục sư của một hội thánh ở London, Anh. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi thường xuyên chứng kiến nhiều người được cứu, được chữa lành và được báp têm trong Đức Thánh Linh. Tuy nhiên, giữa những phước lành này, tôi có một vấn đề về bệnh trầm cảm tái diễn thường xuyên với tôi như một đám mây đen tối. Mỗi khi bị đám mây này phủ lên, tôi đặt áp lực này lên những người gần tôi – đặc biệt là gia đình của tôi.
Tôi chiến đấu chống lại điều này bằng mọi cách trong năng lực của tôi. Tôi đã cầu nguyện. Tôi kiêng ăn. Tôi đã thực hiện những giải pháp khác nhau. Tôi thức dậy sớm để cầu nguyện. Tôi thức khuya để cầu nguyện. Tôi đã làm tất cả mọi thứ mà tôi biết và tình hình cũng chẳng có gì khả quan hơn. Thực ra, tôi càng cầu nguyện và kiêng ăn, thì tình hình còn trở nên tệ hơn nữa kìa. Một ngày kia, khi tôi đã không còn biết phải làm gì nữa, thì một câu kinh thánh trong Ê-sai 61:3 khiến tôi phải chú ý đến – “...ban áo ca ngợi thay vì tâm linh sầu khổ.”
Tôi đột nhiên nhận ra rằng tôi đang phải đối phó với một linh – một nhân cách nào đó (personality) đã hiểu rõ về tôi, biết được điểm yếu của tôi, biết làm thế nào và khi nào để tấn công tôi. Tôi không đối phó với đơn thuần chỉ là những điều kiện về tâm thần hay tâm lý trong tôi. Sau đó hiểu tại sao áp lực càng ngày đè nặng trên mỗi khi tôi muốn phục vụ Chúa: bởi vì sứ mạng của linh này là cản trở tôi trong sự phục vụ Chúa. Nhân cách này biết làm thế nào và khi nào để gây áp lực.
Việc nhận định được kẻ thù là một bước tiến to lớn. Tôi tìm tòi Kinh Thánh và tìm ra một câu mà tôi tin rằng sẽ đem đến giải pháp cho vấn đề của tôi. Giô-ên 2:32 nói:
“Bấy giờ, ai kêu cầu danh Đức Giê-hô-va đều sẽ được cứu.” (KJV)
Tôi đã đặt Ê-sai 61:3 và Giô-ên 2:32 lại với nhau và cầu nguyện một lời cầu nguyện rất cụ thể: “Lạy Chúa, nhân danh Chúa Chúa Giê-xu Christ – theo Lời Chúa – con đang kêu cầu Ngài giúp tôi thoát khỏi tâm linh sầu khổ này.” Và khi tôi cầu nguyện lời cầu nguyện cụ thể, theo kinh thánh đó, tôi đã được giải cứu. Áp lực đã được dỡ bỏ.
Sau đó, tôi đã học được rằng được giải cứu là một chuyện, và ở trong sự giải cứu lại là một chuyện hoàn toàn khác. Đức Chúa Trời bắt đầu chỉ cho tôi thấy rằng Ngài đã giải phóng cho tâm trí tôi được tự do khỏi áp lực của ma quỷ này, và bây giờ đã đến lúc tôi phải đào tạo lại cho tâm trí – nuôi dưỡng cái nhìn và lối suy nghĩ mới. Trước khi được giải cứu, tôi đã không thể làm được điều đó.
Và sau khi được giải cứu, tôi có trách nhiệm phải làm việc đó.
Hãy Đội Mũ Bảo Hiểm Của Bạn
Trong cuộc chiến này, để giữ mình luôn ở trong sự giải cứu khỏi sự trầm cảm, tôi nhận ra rằng khu vực có vấn đề trong đời sống của trên hết là khu vực tâm trí. Ma quỷ liên tục tiếp cận tôi thông qua tâm trí của tôi. Tôi tình cờ có được đặc quyền của một sự giáo dục tinh vi. Tôi phát hiện ra rằng tâm trí của một người càng được trau dồi và nuôi dưỡng bao nhiêu, thì nó thì càng dễ bị Sa-tan làm cho tổn thương. Bạn càng tin tưởng vào tâm trí của bạn bao nhiêu, thì Sa-tan càng có thể sử dụng nó chống lại bạn bấy nhiêu.
Tôi đã học được rằng chính tôi là người dạy bảo tâm trí và suy nghĩ của mình rằng chúng là tôi tớ, chứ không phải ông chủ. Khi tôi nhận thấy rằng tôi cần sự bảo vệ cho tâm trí của tôi, tôi nhớ đến phần Kinh Thánh trong Ê-phê-sô 6:14-18, có sáu khí gới để trang bị - dây thắt lưng của lẽ thật, áo giáp của sự công bình, giày dép của sự sẵn sàng tin lành bình an, thuẫn đỡ của đức tin, mão trụ của sự cứu rỗi và thanh gươm của Đức Thánh Linh - tất cả đều trở nên hiệu nghiệm thông qua vũ khí cầu nguyện.
Khi tôi nghiên cứu danh sách đó, tôi nhận thấy một vật dụng rõ ràng là được thiết kế để bảo vệ tâm trí: mão trụ của sự cứu rỗi. Mão trụ (mũ bảo hiểm) che phủ phần đầu, mà thường liên quan đến những tư tưởng của cuộc đời. Tôi nhìn thấy Đức Chúa Trời đã ban cho tôi sự bảo vệ tâm trí của mình.
Tôi biết rằng tôi đã có sự cứu rỗi. Nhưng tôi tự hỏi rằng liệu có phải như vậy có nghĩa là tôi tự động có được mũ bảo hiểm của sự cứu rỗi. Hoặc là có những điều nào khác nữa không? Trong Kinh thánh của tôi, có một sự trích dẫn liên kết với Ê- phê-sô 6:17 là I Tê-sa-lô-ni-ca 5:8, nói rằng:
“Nhưng chúng ta thuộc về ban ngày nên hãy tiết độ, mặc áo giáp bằng đức tin và tình yêu thương, lấy hi vọng về sự cứu rỗi làm mũ trận.”
Mũ bảo hiểm được gọi là hy vọng của sự cứu rỗi. Hy vọng. Tôi nhận ra rằng tôi đã rất ít suy nghĩ hay nghiên cứu liên quan đến vị trí của hy vọng trong đời sống của tín hữu. Đức Thánh Linh dẫn tôi đến từ Kinh thánh đến Kinh thánh qua Tân Ước để chỉ cho tôi thấy rằng toàn bộ trải nghiệm thuộc linh của tôi sẽ mất cân bằng và không trọn vẹn nếu thiếu đi sự hiểu biết đúng đắn về vị trí của hy vọng như một sự bảo vệ cho tâm trí của tôi.
Trong I Cô-rinh-tô 13:13, Phao-lô nói:
“Nên bây giờ còn có ba điều này đức tin, hy vọng, tình yêu thương,...”
Trong bối cảnh của phần kinh thánh này, rõ ràng rằng đây là ba thực tại liên tục của sự trải nghiệm thuộc linh trong đời sống Cơ-đốc. Những thứ khác, Phao-lô nói chúng chỉ là tạm thời. Những thứ đó có một mục đích, và khi mục đích của chúng đã được hoàn thành, chúng sẽ không còn cần đến nữa. Nhưng ông nói ba thực tại vĩnh viễn của sự trải nghiệm tâm linh là đức tin, hy vọng, và tình yêu thương.
Tôi đã nghiên cứu sâu hơn và thấy được rằng có một sự khác biệt theo kinh thánh giữa đức tin và hy vọng. Chúng nằm ở những khu vực khác nhau của nhân cách con người. Đức tin theo Kinh thánh liên quan đến hiện tại đến từ lĩnh vực của tấm lòng. Còn hy vọng liên quan đến tương lai đến từ lĩnh vực của tâm trí.
Sự bảo vệ cho tâm trí của tín hữu chính là mũ bảo hiểm của niềm hy vọng. Vì vậy, tôi tin rằng mỗi một Cơ-đốc nhân đều phải là những người lạc quan. Vì đối với một Cơ-đốc nhân bi quan – thì thực ra – người đó là người chối bỏ đức tin của mình. Hy vọng cho chúng ta một sự mong đợi vào những điều tốt đẹp.
Tâm trí của tôi - đã từng bị tâm linh sầu khổ quyến dụ - bây giờ đã được giải phóng. Và Đức Chúa Trời cho tôi biết rằng tâm trí tôi được giải phóng để tôi có thể đào tạo lại nó. Ngài sẽ không đào tạo lại cho tôi. Đó là trách nhiệm của tôi. Tôi cần phải nuôi dưỡng một cái nhìn hoàn toàn khác – thái độ khác, phản ứng khác, hình mẫu tâm trí khác. Rô-ma 8:28 chỉ là một trong nhiều câu hỗ trợ cho niềm tin của tôi rằng mọi tín hữu nên phải là những người lạc quan:
“Chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho những ai yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho những người được gọi theo ý định của Ngài.”
Nếu bạn yêu mến Chúa và nếu bạn chân thành tìm biết để bước đi trong mục đích của Ngài, thì mọi thứ hiệp lại sẽ giúp ích cho bạn. Và nếu mọi sự hiệp lại làm ích, thì không có lí do gì để chúng ta phải bi quan. Mọi tình huống là một cơ hội để bạn lạc quan. Chìa khóa ở đây là phải đào tạo tâm trí của chúng ta để nắm lấy lẽ thật này và sống theo nó.
Bằng Chứng Kinh Thánh
Hy vọng là một trong những chủ đề đẹp đẽ nhất trong Kinh thánh. Rô-ma 4:18 cho chúng ta biết về Áp-ra-ham khi ông nhận được lời hứa của Đức Chúa Trời về sự ra đời của con trai ông, Y-sác, rất lâu sau khi nó có thể trở thành hiện thực cho ông và vợ.
“Ông đã hy vọng dù không còn lý do để hy vọng, ông vẫn tin...”
Áp-ra-ham đã tin và, như một kết quả tất yếu, ông hy vọng. Tin đến trước. Hy vọng đến sau – hay nó là sản phẩm của đức tin. Và Hê-bơ-rơ 11:1 nói rõ ràng hơn rằng:
“Đức tin là thực chất của những điều ta hy vọng ...”
Đức tin là hòn đá móng nằm bên dưới của sự đảm bảo hỗ trợ cho hy vọng. Đức tin sinh ra hy vọng. Cả hai đều hợp lẽ, nhưng chúng ta phải đặt chúng đúng nơi đúng chỗ - chúng được thiết kế để làm việc trong đúng mối quan hệ.
Bạn chỉ đơn giản là không thể tồn tại mà không có hi vọng. Trong Rô-ma 15:13, Phao-lô nói:
“Cầu xin Đức Chúa Trời là nguồn hi vọng làm cho anh em ngập tràn niềm vui và bình an trong đức tin, để nhờ năng quyền của Đức Thánh Linh, anh em được chứa chan hi vọng!”
Đức Chúa Trời không chỉ là Đức Chúa Trời của sự bình an, Đức Chúa Trời của sự vui mừng, Đức Chúa Trời của sự công bình và Đức Chúa Trời của quyền năng. Ngài còn là Đức Chúa Trời của hy vọng. Vì vậy, khi bạn được tràn đầy sự vui mừng và bình an bởi đức tin, kết quả là bạn sẽ tràn đầy hy vọng.
Ngược lại, trong Ê-phê-sô 2:12 Phao lô đưa ra một bức tranh về những người không có hy vọng:
“Cũng hãy nhớ lúc ấy, ở trần gian nầy, anh em không có Đấng Christ, không có quyền công dân Y-sơ-ra-ên, xa lạ đối với giao ước của lời hứa, không có hi vọng, không có Đức Chúa Trời.”
Phao-lô nói rằng những người bị hư mất sẽ không có ba điều này: không có Đấng Christ, không có Đức Chúa Trời, không có hy vọng . Khi bạn không có hy vọng, thì có nghĩa là bạn cũng không có Đấng Christ và không có Đức Chúa Trời. Hy vọng gắn liền với sự cứu rỗi của chúng ta.
Trong Cô-lô-se 1:27, lần này khi nói về sự mầu nhiệm của Phúc âm, Phao-lô viết về các tín hữu:
“Vì Đức Chúa Trời muốn họ bày tỏ sự phong phú và vinh quang của mầu nhiệm nầy giữa dân ngoại như thế nào, ấy là Đấng Christ ở trong anh em, là niềm hi vọng vinh quang.”
Toàn bộ trung tâm của phúc âm trong sự mặc khải lớn lao và tuyệt vời này được giữ kín với tất cả các tiên tri và hiền nhân và những người vĩ đại của các thế hệ trước. Và sự mầu nhiệm đáng kinh ngạc này bây giờ lại được bày tỏ ra cho các tín đồ hèn mọn như bạn và tôi: rằng Đấng Chrsit thực sự ở trong chúng ta, và Đấng Christ ở trong chúng ta đó là niềm hy vọng thực sự của chúng ta về vinh quang.
Vinh quang là điều trong tương lai. Người nào có Đấng Christ ở trong sẽ có hy vọng về tương lai đó – một sự trông đợi vinh quang, rạng rỡ, về vinh quang đời đời với Đức Chúa Trời Toàn Năng. Đó là những gì bạn có khi bạn có Đấng Christ ở trong bạn.
Trong Hê-bơ-rơ 6:18-20, tác giả nhấn mạnh nền tảng vững chắc rằng chúng ta có điều này cho đức tin của chúng ta nơi Đấng Christ:
“...để nhờ hai điều chẳng thay đổi đó — hai điều ấy Đức Chúa Trời không thể nói dối — mà chúng ta là những người chạy đến ẩn náu nơi Ngài, được sự an ủi lớn và nắm chắc niềm hi vọng đã đặt trước mặt mình. Chúng ta giữ niềm hi vọng nầy như cái neo của linh hồn, vững vàng, chắc chắn và thấu vào phía trong màn, là nơi Đức Chúa Giê-xu, Đấng Tiên Phong, đã bước vào vì chúng ta, và đã trở nên thầy tế lễ thượng phẩm đời đời theo ban Mên-chi-xê-đéc.”
Niềm hy vọng của chúng tôi là một cái neo của linh hồn, vững vàng và chắc chắn. Đó là một cái neo thực sự vượt thời gian đi đến cõi đời đời và gắn chặt vào bức màn trong tảng đá lớn của thời đại – Đức Chúa Giê-xu Christ, Thầy Tế lễ Thượng Phẩm của chúng ta và cũng là Đấng khởi nguyên của chúng ta.
Một chiếc thuyền cần có một cái neo bởi vì chiếc thuyền trôi nổi vô định, vô thường trên mặt nước. Cái neo được buộc vào thuyền, xuyên qua dòng nước vô, và bám chặt vào vầng đá chắc chắn. Sau đó nó được ổn định và đảm bảo. Khi bạn thả neo của bạn đi qua nước (thời gian) đến tảng đá (cõi đời đời), bạn có thể được an toàn.
Khi bạn đầu tư chính mình vào trong mối quan hệ giữa bạn với Chúa Giê-xu, tức là bạn đang thả neo của bạn vào vầng đá của muôn thời đại. Và không một cơn mưa bão giông tố nào nổi lên có thể tách bạn khỏi Vầng Đá đó. Cách mà chúng ta neo vào vầng đá đó là thông qua hy vọng.
Sự Huấn Luyện Có Chủ Đích
Việc huấn luyện tâm trí biết hy vọng là tùy thuộc vào chúng ta. Trong cuộc đời của tôi, sự khác biệt giống như đêm và ngày. Nó không xảy ra trong vài phút, sự khác biệt đó phải mất hơn năm năm mới thấy được. Nhưng rất xứng đáng với từng chút những gì tôi đã huấn luyện.
Sự giải phóng sẽ cho bạn sự tự do để làm phần của mình. Nhưng trách nhiệm của bạn là phải chiến đấu cho sự giải cứu của mình. Và đối với nhiều người trong chúng ta (nếu không phải hầu hết chúng ta), tâm trí là nơi dễ bị tổn thương nhất.
Hãy đội mũ bảo hiểm của sự cứu rỗi - mũ bảo hiểm của hy vọng. Đội nó lên. Hãy che chắn tâm trí của bạn. Hãy bảo vệ suy nghĩ của bạn; kiểm soát chúng sao cho phù hợp với Lời Đức Chúa Trời. Và hãy trải nghiệm kết quả vinh quang.
Mã số: TL-L048-100-VIE