Là những Cơ Đốc nhân tại Hoa Kỳ, chúng ta đang đối diện vớimột thực tế nghiêm trọng và không thể chối cãi: đất nướcchúng ta đã rơi vào sự phán xét của Đức Chúa Trời. Có nhiềulý do cho điều này, nhưng tất cả có thể được tóm gọn trongmột câu đơn giản: Chúng ta đã phạm tội mà Ê-sau đã bị loạibỏ—chúng ta đã khinh thường quyền trưởng nam của mình(Hê-bơ-rơ 12:15-17).

Tôi đã giới hạn phân tích này trong bối cảnh tại Hoa Kỳ. Tuynhiên, phần lớn những điều tôi trình bày cũng áp dụng chocác quốc gia khác là những người thừa hưởng di sản DoThái–Cơ Đốc, cũng như cho Hội Thánh trên toàn thế giới.Nguyện xin Đức Chúa Trời giúp mỗi chúng ta nhận lấy tráchnhiệm cá nhân của mình!

Đức Chúa Trời xét đoán chúng ta dựa trên mức độ ánh sángmà chúng ta đã nhận được. Chúa Giê-xu đã nói với người Do Thái thời Ngài rằng sự phán xét dành cho họ sẽ nghiêm khắchơn nhiều so với Sô-đôm và Gô-mô-rơ, bởi vì họ đã nhậnđược sự mặc khải về lẽ thật lớn lao hơn nhiều (Ma-thi-ơ11:20-24).

Điều này cũng đúng với nước Mỹ trong thế kỷ này. Không cóquốc gia nào khác được tiếp cận với Lời Đức Chúa Trời nhưngười dân Mỹ đã được ban cho. Qua văn hóa và truyền thống,qua các hội thánh và những nhà truyền giảng, qua đài phátthanh và truyền hình, cũng như qua các ấn phẩm, nước Mỹđã được ban phước hơn mọi quốc gia khác với sự hiểu biết vềlẽ thật của Đức Chúa Trời. Sự phán xét dành cho chúng ta khikhước từ lẽ thật ấy sẽ nghiêm khắc tương xứng. Nhiều CơĐốc nhân không nhận ra rằng sự phán xét của Đức Chúa Trờikhông bắt đầu với người ngoài thế gian, mà bắt đầu với chínhdân Ngài. Phi-e-rơ đã nói với các tín hữu thời bấy giờ rằng:

“Vì thời kỳ đã đến, khi sự phán xét phải bắt đầu từ nhà

Đức Chúa Trời; mà nếu bắt đầu từ chúng ta trước, thìcuối cùng sẽ ra sao cho những kẻ không vâng phục Tin

Lành của Đức Chúa Trời?” (1 Phi-e-rơ 4:17)

Những lời này cũng áp dụng một cách tương tự cho hội thánhtại Mỹ ngày nay. Trong tất cả những tội lỗi có thể quy cho hộithánh hiện đại, chỉ cần tập trung vào hai điều: chủ nghĩa vậtchất và sự thỏa hiệp. Trong Lu-ca 17:26-30, Chúa Giê-xu đã dự báo rằng thời kỳ trước khi Ngài trở lại sẽ giống như nhữngngày của Nô-ê và Lót. Ngài đã nêu rõ tám hoạt động đặctrưng cho thời đó: ăn, uống, cưới vợ, gả chồng, mua, bán, xâydựng, trồng trọt. Tuy nhiên, không có điều gì trong nhữnghoạt động này tự nó là tội lỗi. Vậy, vấn đề là gì?

Vấn đề nằm ở chủ nghĩa vật chất. Người dân thời đó đã quáđắm chìm trong những hoạt động vật chất đến nỗi khôngnhận ra sự phán xét sắp đến của Đức Chúa Trời đối với lốisống xác thịt của họ. Khi sự phán xét xảy ra, họ hoàn toànkhông chuẩn bị gì cả. Điều này cũng đúng với phần lớn nhữngngười xưng mình là Cơ Đốc nhân tại Mỹ ngày nay. Nếu nhữngsự phán xét cuối cùng của Đức Chúa Trời bất ngờ mở đườngcho sự trở lại của Đấng Christ, họ cũng sẽ hoàn toàn khôngchuẩn bị.

Giống như chủ nghĩa vật chất, tội lỗi của sự thỏa hiệp thườngkhông được nhận ra. Khoảng hai năm trước, khi đang cầunguyện, tôi có một hình ảnh trong tâm trí về bên trong mộtnhà thờ điển hình với những hàng ghế dài, bục giảng, bụcđứng, đàn piano và nhiều thứ khác. Nhưng toàn bộ tòa nhàđều bị bao phủ bởi một làn sương mù nào đó. Có thể nhận racác đường nét của các vật thể, nhưng không có gì rõ ràng,sắc nét. Khi tôi đang tự hỏi làn sương mù đó tượng trưng chođiều gì, Đức Chúa Trời đã phán với tôi một từ rõ ràng: thỏahiệp.

Trong Hội Thánh ngày nay, hầu hết những lẽ thật đạo đức vàgiáo lý chủ yếu, vốn được trình bày rõ ràng trong Tân Ước, đãtrở nên mờ nhạt và mất hiệu lực. Trong 1 Cô-rinh-tô 6:9-10,Phao-lô đã viết:

“Đừng để ai lừa dối anh em. Những kẻ gian dâm, thờ

thần tượng, ngoại tình, đồng tính luyến ái, loạn lạc,trộm cắp, tham lam, say sưa, vu khống, hoặc chiếm đoạtcủa người khác đều sẽ không được hưởng Vương quốc

Đức Chúa Trời.”

Tuy nhiên, ngày nay trong hội thánh có rất nhiều người phạmnhững tội này mà hoàn toàn không hề bận tâm. Thậm chí, họcòn thường khoe khoang về những tội ấy.

Một thành viên trong hội thánh đang nằm trong bệnh viện,hấp hối vì AIDS, căn bệnh mà anh đã mắc phải do lối sốngđồng tính. Sau đó, anh tiếp nhận Chúa và được trao cho mộtquyển Tân Ước. Khi đọc một phần trong Tân Ước, anh đã gửimột lời nhắn khẩn cấp đến người đã dẫn dắt mình đến vớiChúa: “Hãy đến và cầu nguyện cho tôi. Tôi cần được giải cứu.Tôi chưa bao giờ biết rằng lối sống của mình có điều gì saitrật.”

Cách đây khoảng mười năm, vào mùa Giáng Sinh, các nhânviên của chúng tôi đã sắp xếp để Ruth và tôi tham gia haichương trình truyền hình của PTL. Vì chúng tôi không xem tivinên hoàn toàn không biết sẽ phải đối diện với điều gì. Tôiđược cho là “diễn giả chính.” Trong suốt giờ đầu tiên, tôi chỉđược mười phút, và trong giờ thứ hai, hai mươi phút. Phần lớnthời gian còn lại dành cho việc kêu gọi quyên góp tiền và bánbúp bê Tammy. Theo như tôi nhớ, chỉ có Ruth và tôi là nhữngngười duy nhất thậm chí nhắc đến Chúa Giê-xu.

Ngay sau đó, những vụ bê bối mà ngày nay ai cũng biết đếnđã bị phơi bày trước công chúng. Nhưng đối với cá nhân tôi,điều gây sốc nhất không phải là những sai phạm về tình dụchay tài chính, dù những điều đó thật đau lòng. Điều khiến tôikinh ngạc lúc ấy, và đến nay vẫn còn làm tôi bàng hoàng,chính là nhận ra rằng hàng triệu người Mỹ liên tục bị đối diệnvới một hình ảnh hoàn toàn sai lạc về Cơ Đốc giáo—một hìnhảnh không có chỗ cho thập tự giá, không có những đòi hỏi vềsự khiêm nhường, về sự thánh khiết và về đời sống hy sinh.Thật kinh khủng khi nghĩ rằng những người đã bị lôi cuốn bởisự trình bày sai lệch như vậy có thể sẽ không bao giờ ngheđược chân lý thật của Phúc Âm!

Vụ bê bối PTL giờ đây đã trở thành quá khứ, nhưng nó để lạicho chúng ta một câu hỏi cần phải trả lời: liệu đó chỉ là mộthiện tượng cá biệt, hay là dấu hiệu của một căn bệnh đangảnh hưởng đến Thân Thể Đấng Christ trên khắp nước Mỹ?

Tuy nhiên, trong Hội Thánh vẫn còn một số người trungthành, tận hiến và chân thành theo Chúa Giê-xu. Nếu chúngta thuộc về nhóm người ấy, Đức Chúa Trời muốn chúng taphải đáp ứng như thế nào trước những khủng hoảng hiệnnay?

Một câu trả lời rõ ràng được đưa ra trong 2 Sử ký 7:14:

“Nếu dân Ta, là những người được gọi bằng danh Ta, hạ

mình xuống, cầu nguyện, tìm kiếm mặt Ta và từ bỏnhững đường lối gian ác của mình, thì Ta sẽ từ trời lắng

nghe, tha thứ tội lỗi họ và chữa lành đất nước họ.”

Cụm từ “Dân Ta, những người được gọi bằng Danh Ta” ápdụng cho tất cả những ai là Cơ Đốc nhân, những người nhậnDanh Đấng Christ cho chính mình.

Trong ít nhất ba mươi năm qua, tôi đã giảng dạy về phân đoạnKinh Thánh này, nhưng gần đây tôi đã đối diện với một nhậnthức gây sốc! Dân sự của Đức Chúa Trời trong thời đại chúngta chưa bao giờ thực sự đáp ứng điều kiện đầu tiên. Chúng tachưa từng thật sự hạ mình xuống. Sự kiêu ngạo của chúngta—cả về tôn giáo lẫn chủng tộc—vẫn còn là rào cản ngăn trởlời cầu nguyện của chúng ta được đáp lời, cho chính mình và cho cả quốc gia.

Qua những sự xử lý nghiêm khắc của Đức Chúa Trời trongchính đời sống tôi, tôi đã học được cách hiệu quả nhất đểchúng ta hạ mình. Rất đơn giản, đó là xưng nhận tội lỗi củamình. Nếu chúng ta thường xuyên và chân thành xưng nhậntội lỗi với Đức Chúa Trời, thì không thể nào đến gần Ngài vớithái độ kiêu ngạo. Hơn nữa, tôi nhận thấy rằng Đức Chúa Trờichỉ cam kết tha thứ những tội lỗi mà chúng ta xưng nhận.

“Nếu chúng ta xưng tội mình, Ngài là thành tín và công

bình để tha tội cho chúng ta và làm cho chúng ta sạch

mọi điều bất chính.” (1 Giăng 1:9)

Tội lỗi không được xưng ra là tội lỗi không được tha thứ. Vìvậy, rào cản của sự kiêu ngạo lại dựng lên một rào cản thứhai của tội lỗi chưa được tha thứ.

Kinh Thánh khuyên chúng ta xưng tội không chỉ với Đức ChúaTrời, mà còn với nhau nữa.

“Hãy xưng tội cùng nhau và cầu nguyện cho nhau, đểanh em được chữa lành.” (Gia-cơ 5:16)

Xưng tội với Đức Chúa Trời là đối diện với sự kiêu ngạo theochiều dọc; xưng tội với nhau là đối diện với sự kiêu ngạo theochiều ngang. Chúng ta khó có thể giữ thái độ kiêu ngạo đốivới người mà mình vừa xưng nhận tội lỗi riêng tư của mình.

Điều này đặc biệt áp dụng cho mối quan hệ giữa vợ và chồng.Những người thường xuyên xưng tội với nhau sẽ không bịngăn cách bởi rào cản của sự kiêu ngạo.

Hơn nữa, xưng tội là điều kiện tiên quyết không thể thiếu đểsự cầu thay trở nên hiệu quả. Đa-ni-ên là một trong nhữngnhân vật công chính nhất trong Kinh Thánh, nhưng khi ôngbắt đầu cầu thay cho dân Y-sơ-ra-ên, ông đã khởi đầu bằngcách nhận biết phần lỗi của chính mình trong tội lỗi của họ(Đa-ni-ên 9:3-13).

Tôi tin rằng Đức Chúa Trời đang chờ đợi chúng ta, những CơĐốc nhân tại Hoa Kỳ, hạ mình trước mặt Ngài và trước nhaubằng cách xưng nhận tội lỗi của mình. Chỉ sau khi chúng tađã làm điều đó, chúng ta mới có thể tiến tới để cầu xin sựchữa lành cho đất nước mình. Tuy nhiên, tôi phải thêm một lờicảnh báo: Đừng bắt đầu đắm chìm trong sự tự xét nét u ám!Đức Thánh Linh là “ngón tay của Đức Chúa Trời” (Ma-thi-ơ12:28; Lu-ca 11:20). Hãy cầu xin Đức Chúa Trời đặt ngón tayNgài trên những tội lỗi mà bạn cần xưng nhận. Ngài sẽ làmđiều đó một cách chính xác không sai lầm, thậm chí có thểbày tỏ những tội lỗi mà trước đây bạn chưa từng nhận ra!

13
Chia sẻ